Đề bài: Trong bài “Thơ tình cho bạn trẻ”, Xuân Quỳnh khẳng định:

Chẳng có thời gian, chẳng có không gian

Chỉ tuổi trẻ, chỉ tình yêu vĩnh viễn.

Bạn có cho rằng: tình yêu là vĩnh viễn không? Hãy chia sẻ suy nghĩ bản thân trong một bài văn ngắn.

 

Bài làm

 

“Chẳng có thời gian, chẳng có không gian

Chỉ tuổi trẻ, chỉ tình yêu vĩnh viễn.”

Hai câu thơ trong bài “Thơ tình cho bạn trẻ” dưới ngòi bút đầy lãng mạn và tài hoa của Xuân Quỳnh đã gợi ra thật nhiều suy ngẫm. Phép lặp cấu trúc “Chẳng có” và “chỉ” đã khẳng định một chân lý được đúc kết từ hai câu thơ: Tình yêu và tuổi trẻ, tình yêu của tuổi trẻ vượt qua mọi không gian và giới hạn của thời gian để trường tồn vĩnh cửu. Thế nhưng, “cuộc sống thì đa sự, con người thì đa đoan”, tình yêu lại gắn với vô vàn định nghĩa và kiểu loại. Chính bởi thế, ta chẳng thể chắc chắn về sự vĩnh viễn của tình yêu – ước mong muôn đời của mỗi người; nhưng biết cách yêu và đủ vững vàng, yêu thương, có chăng một ngày khát khao ấy trở thành sự thực?

 

Cuộc sống thì gắn liền với xúc cảm và tình yêu khó có thể nào định nghĩa chính xác: tình yêu có thể là nhịp đập nhanh dần của trái tim; hay nhiều cử chỉ quan tâm, ấm áp; cao cả hơn là sự bao dung, hoàn thiện mình và thấu hiểu cho nhau. Tình yêu có thể đối với những người thân ruột thịt trong gia đình, hay với bạn bè, thầy cô – những người đã sát cánh và giúp đỡ ta trong những tháng năm ý nghĩa và hồn nhiên nhất của cuộc đời. Hoặc, đặc biệt hơn, đó là tình cảm “từ thích thành yêu rồi thương” với một người đặc biệt mà ta muốn được hiểu, được làm tri kỷ, được cùng người ấy xây đắp lâu đài hạnh phúc. Dẫu sao: “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu/ Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều/ Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt/ Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu” như Xuân Diệu đã bày tỏ. “Vĩnh viễn” là phá bỏ giới hạn của thời gian, là vượt ra ngoài quy luật băng hoại của nó, là mãi mãi trường tồn, không bao giờ mất đi. Trong tình yêu đôi lứa, nói ra một lời hứa hẹn vĩnh viễn yêu thương thì thực đơn giản, nhưng làm được điều ấy chẳng hề dễ dàng, thậm chí gần như không thể.

 

Tình yêu gần như không thể là vĩnh viễn, nhất là tình yêu đôi lứa. Tình yêu tới bên ta một cách thuần khiết và ngẫu nhiên, diệu kỳ; và những người yêu nhau sẽ ở bên nhau, trải qua nhiều kỉ niệm: có vui, có buồn, có cả hạnh phúc và khổ đau, từ đó nuôi dưỡng thứ tình cảm ấy lớn dần. Thế nhưng, cuộc sống là một chuỗi những mới mẻ miên trường, ta chẳng thể lường trước liệu sự cố gì sẽ xảy đến và vô tình chia cắt tình yêu. Ở tuổi trẻ đầy lửa nhiệt huyết và khao khát những xúc cảm mới lạ, ta không thể tự giam mình trong những giới hạn mà luôn bị thu hút bởi những người, những điều thú vị, hấp dẫn hơn ở thế giới ngoài kia, hơn tình yêu mà ta đang có được. Hay sự xa cách về không gian do những yếu tố khách quan như công việc, học tập cũng khiến đôi bên dần phai nhạt về xúc cảm, suy nghĩ và lo âu quá nhiều mà không tránh khỏi kết cục rời xa, dẫu sao “xa mặt thì cách lòng”. Tình cảm không nghe lý trí, mà đi theo sự chỉ dẫn đầy tiềm thức của trái tim, nên ta không thể nào chi phối, và nó cũng không thể vĩnh viễn không đổi dời. Sau vô vàn trải nghiệm cuộc sống, những nhận thức, sở thích và suy nghĩ của một người sẽ thay đổi rất nhiều, thậm chí như biến thành một con người mới; nếu không thích ứng và hòa hợp được thì chẳng thể gìn giữ tình yêu.

 

Nhưng cũng chính từ những sự đổi mới liên tục mà con người có thể học cách yêu nhau thêm, cùng tiến bộ và hoàn thiện mình để đồng hành xuyên suốt chặng đường dài, hoặc ít nhất là hết mình để ra đi không có nuối tiếc. Tình yêu nào cũng có hạnh phúc và khổ đau: “Yêu là chết ở trong lòng một ít”, cũng phải trải qua sự “đa sự” của thế gian và “đa đoan” của lòng người. Vì thế, muốn đi xa, ta cần đặt mình vào vị trí của nhau để thấu hiểu, để bao dung, học cách chấp nhận và tha thứ cho những sai lầm để cùng sửa đổi cho phù hợp, bởi: “Tình yêu không phải yêu một người hoàn hảo mà là cùng nhau trở nên hoàn hảo trong mắt người kia”. Tình yêu cũng là động lực và điểm tựa để vươn lên trong cuộc sống, để trở nên tốt hơn nhưng quan trọng là giữ gìn vẹn nguyên những giá trị của bản thân vì đó mới là dấu ấn đậm nét nhất trong tim người khác về mình. Từ ấy, có lẽ tình yêu sẽ thực sự có thể trở nên “vĩnh viễn”. Dẫu đầy khó khăn và thử thách, nhưng ta vẫn phải dấn thân và hết mình để theo đuổi nó.

 

Tình yêu nói chung và tình yêu của tuổi trẻ nói riêng đầy trong trẻo, nhiệt huyết nhưng cũng bồng bột, nông nổi và dễ gặp phải những sai lầm. Có lẽ, trước khi yêu một ai, hãy biết yêu lấy mình, hiểu rõ bản thân; yêu gia đình, yêu những điều bình dị của cuộc sống. Tình yêu như tấm gương soi chiếu giúp ta thấy và trân trọng hơn giá trị của mình; cũng đồng thời nhận ra những thiếu sót và rút ra bài học để hoàn thiện, trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình. Đích đến cuối của tình yêu là như vậy, và con người phải học cách yêu: học thấu hiểu, học an ủi, học động viên, học kiên cường thì mới có thể cùng nhau chạm tới “tình yêu vĩnh cửu”.

 

Tình yêu của ca sĩ, nhạc sĩ người Mỹ Ed Sheeran là một điển hình và minh chứng cho tình yêu đẹp, thủy chung; họ gắn bó và là bạn thân, thanh mai trúc mã từ thuở thiếu thời. Sau này khi Ed Sheeran gặp phải vấn đề trong công việc và dính phải tin đồn thất thiệt, người vợ vẫn tin tưởng, động viên anh và cả hai cùng vượt qua tất cả để chạm tới hạnh phúc – có lẽ sẽ là “vĩnh viễn”. Nhưng cũng có mối tình tưởng chừng là định mệnh, tri kỷ như của Taylor Swift và nhà văn Adam – gắn bó suốt sáu năm, vô số bài hát đã ra đời và được đón nhận, nhưng cũng kết thúc đầy nghẹn ngào và tiếc nuối. Chính thế, tình yêu vĩnh viễn là một khái niệm xa vời, ta chẳng thể làm được gì ngoài dấn thân, yêu hết mình, thương nhau để vun đắp và theo đuổi khái niệm ấy. 

 

Xã hội ngày càng phát triển, con người có nhiều khả năng tiếp cận và sự lựa chọn trong tình yêu nên dần nhanh buông bỏ, thiếu kiên định, “yêu vội chán nhanh”. Những trường hợp ấy biến thiên đường hạnh phúc vốn có của tình yêu trở thành nỗi buồn vô hạn, họ thật đáng thương vì khó thể nào cảm nhận và gặp được ai đó gắn bó trọn đời. Hay có những người giam mình trong thế giới riêng của bản thân, không chịu đón nhận và kiếm tìm tình yêu để phí hoài tuổi trẻ.

 

Trong độ tuổi học trò áo trắng, đặc biệt là những tháng năm cấp ba nhiều nhiệt huyết, khao khát và trải nghiệm, tôi biết những ý nghĩa cao đẹp của tình yêu, sự ngọt ngào khó cưỡng lại mà nó mang đến; nhưng càng hiểu những ảnh hưởng mình có thể gặp phải, và biết được cần yêu mình, yêu gia đình để có thể yêu một ai đó lâu dài tới “vĩnh cửu”, để cùng chia sẻ những điều nhỏ nhặt từ cuộc sống, để tình yêu đẹp như mơ. Tôi hiểu mình và những bạn trẻ khác cần tích cực phát triển bản thân, từ đó tình yêu sẽ có giá trị hơn, có sức nặng và lâu bền.

“Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem”

Đây có lẽ là một trong những yếu tố để có được tình yêu vĩnh cửu: đồng điệu tâm hồn, trao đi không ngại ngần, dần hoàn thiện bản thân. Nhiều người bảo, tình yêu không vĩnh viễn vì cuộc đời khó lường, thế sự vô tình; nhưng tôi tin nếu gặp đúng người, yêu đúng cách, “tình yêu là vĩnh viễn”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *